Khuê Mộc Long gầm thấp một tiếng, bốn chân đạp không bay lên, lướt sát mặt sông lao nhanh về hướng đông bắc.
Xuân Lương Sơn không quá cao, nhưng giữa núi non lại tràn ngập một cỗ hung sát chi khí âm trầm. Từ đằng xa, Phó Vĩnh Phồn đã nhìn thấy dãy núi chủ yếu cấu tạo từ nham thạch màu đỏ sẫm kia. Sống núi dốc đứng như đao chém rìu bổ, từ sườn núi trở xuống được bao phủ bởi dây leo cổ thụ và rêu phong rậm rạp, nhưng từ sườn núi trở lên lại tấc cỏ không sinh. Những tảng đá trơ trụi ánh lên một tầng bóng loáng màu đỏ sẫm, tựa như đã bị thứ chất lỏng nào đó ngâm tẩm suốt nhiều năm.




